Các bạn anh ta chỉ trích anh ta không tiếc lời: nào là tự đắc quá, hách dịch, ích kỷ, xấu bạn, có óc phản động, đáng tống cổ ra khỏi lớp. Những người thợ khác đáp: "Ông chủ tới, hỏi chúng tôi, hôm nay đổ vô khuôn được mấy lần; chúng tôi đáp 6 lần và ông viết số đó lên đất". Chaliapine thở dài nói: "Ông ráng đợi chút nữa trở lại coi.
Lòng tốt của ông có kết quả là khuyến khích những người có hảo ý. Rồi một buổi chiều, mới leo lên ngọn một gò nhỏ, tôi hoảng lên vì thình lình thấy tượng trưng của luật pháp nghiêm khắc là chú hiến binh bữa nọ, lần này cưỡi con ngựa hồng, mà con Rex của tôi thì chạy thẳng tới chú ta. Chú đã làm nhiều cái bậy đến nỗi chú không dám chỉ trích một ai hết.
Roosevelt được quốc dân bầu làm tổng thống. Vậy mà khi qua đời, ông là một nhà văn giàu nhất thế giới. - Thầy đưa tôi một cục phấn.
Ông bạn tới Bạch Cung và Lincoln nói với ông trong mấy tiếng đồng hồ về tờ bố cáo ông tính công bố để thủ tiêu chế độ nô lệ. Đó, chỉ vì vậy mà ông khen tôi là nói chuyện khéo, sự thiệt tôi chỉ là một thính giả kiểu mẫu và biết cổ vũ ông nói thôi. Đứa nhỏ thích bắt chước má nó lắm.
Viết như vậy mà đòi làm cho người ta muốn lại chơi với mình! Người học trò đó chỉ nói tới mình thôi, không hề có một lời khuyến khích bạn. Vậy ngày mai, nếu ta muốn cho ai làm một việc gì, ta hãy thong thả suy nghĩ và tự hỏi: Làm sao dẫn dụ cho ông ấy muốn làm việc mình cầu ông ấy được? Như vậy khỏi phải chạy lại nhà người ta để rồi chỉ nói về dự định của mình, ý muốn của mình mà luống công vô ích. Khi bạn coi tấm hình trong đó có bạn chụp chung với những người khác, thì người thứ nhất mà bạn ngó là ai?
Chúng ta cùng xét lại xem. Như vậy chúng ta khích lệ họ cho họ tiếp tục gắng sức. Lincoln không cần một người khuyên bảo, ông chỉ muốn có một bạn thân nghe ông nói và hiểu ông để ông trút tâm sự của ông thôi.
Họ tôi gốc ở Hòa Lan qua cư trú ở đây gần được hai trăm năm rồi". Chị như bê con, đưa ngón tay vào mõm con vật như mẹ cho con bú, và con vật ngoan ngoãn đi theo ngón tay chị mà vào chuồng. Lawes sững sờ, không biết đáp ra sao.
Bọn họ bèn yêu cầu này nọ. Gạch dưới những ý chính. Tất nhiên tôi hiểu tại sao ông lại đây.
Chị Nellie muốn xứng đáng với lời khen của bà chủ. Bữa đó, tôi đã mất hết điềm tĩnh, xin ông thứ lỗi cho". Chị ta đáp còn làm, nhưng chỉ có đầy tớ ăn, còn trên bàn chủ không ai dùng tới.
Có đủ bảo vật mà không dùng tới". Tôi tự nhủ: Bây giờ là lúc nên đem thi hành khoa học mà ta đương học đây. Lần thứ tư, trước khi về nhà sứ giả đã nghiễm nhiên thành một Hội viên danh dự trong "Hội bảo trợ những người dùng điện thoại", mà ông đó mới sáng lập.