Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên.
Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Hơn thế, nếu nghệ sỹ chơi thể thao và tạo được phong trào thì không những xóa bỏ bớt quan niệm nghệ sỹ dở dở ương ương, bệnh hoạn, yếu ớt mà còn, vì thế, kích thích cộng đồng hình thành thói quen rèn luyện sức khỏe.
Nếu hắn là người tài. Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi. Tôi là một đứa trẻ ngoan mà.
Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Hoặc… Nói chung vậy thôi.
Xuống nhà, ông nội vừa sang. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không? Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể.
Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả. Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.
Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Không biết thì khó trách. Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng.
Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi. Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai. Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê.
Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó.
Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra. Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn. Tôi định kêu to hơn, lại thôi.