Và tôi giữ được lời hứa ấy. Đa số bệnh nhân là những bà nội trợ dễ bị xúc động. Có phải tại một vài bắp thịt không quen vận động mà mệt chăng? Vô lý.
Tôi lo cả về những ý nghĩ của người khác về tôi nữa. Làm sao giải quyết được bây giờ? (Xin viết những câu trả lời xuống dưới đây?). Tôi trả lời: "Các thư đều phúc đáp cả rồi.
Tôi có tỏ ý nghĩ đó với ông Levis E. Nhưng cháu nằng nặc đòi cho kỳ được. Nhờ sự phác giác ấy mà tinh thần tôi ra khỏi cõi mê man và bắt đầu suy nghĩ được một chút.
Hôm đó mưa lạnh mà tôi thấy trời rất đẹp. Tôi biết nếu để họ nằm ở giường suốt ngày thì chẳng bao lâu họ sẽ khó chịu, không muốn nằm nữa. Dù một người Mông Cổ ngu dại nhất chắc cũng không để có ý tưởng muốn đi ngược lại 180 triệu năm của thời gian để làm thay đổi những vết chân đó.
Tôi gặp bà ta ngồi với ông chồng trong một toa xe lửa có phòng ăn, từ Nữu Ước về một xứ có trại ruộng của tôi là Missouri. Nhưng chẳng may chiếc xe của tôi lạc đường thành thử đi tới khu vườn một giờ sau các xe khác. Tôi biết! Tôi biết vậy!! Tôi biết chắc vậy!!! Tôi đã mục kích cả 100 lần những sự thay đổi không sao tin được.
Đọc mỗi chương để biết đại ý. Lệnh trên bắt tôi coi việc vận tải những chất nổ. Mặc dầu ngủ rất ít, ông vẫn khoẻ mạnh và đủ sức làm việc nhiều cũng như bất cứ vị luật sư trẻ tuổi nào ở Nữu Ước.
Người ta càng chỉ trích, ông lại càng công nhiên tỏ ra không cần. Nhiều khi có những nỗi riêng không bàn với ai được, cả với những người thân thiết hoặc bạn chí thiết nữa. Sự phung phí năng lực, nỗi ưu tư sẽ làm cho ta lảo đảo, nếu ta cứ lo lắng về tương lai.
Lần sau bạn và tôi có lo lắng điều chi thì cũng nên theo phương pháp khôn khéo của ông già Al. Còn những bạn khác thì chết ở đấy sau mười ngày tra tấn. Tri thức chị sẽ phát triển và chị sẽ trở nên thành thực sự với chị sau mười tháng đó hơn là sau hai mươi lăm năm chị đã sống".
Má tôi muốn tôi hy sinh cho tôn giáo. Nhưng không ai chịu nuôi tôi và em tôi hết. Sau đó tôi thấy một điều quan trọng, là nếu tôi làm việc như tôi thật tâm thích nó, thì rồi tôi thích nó một vài phần được.
Vài bạn đọc chương này chắc bĩu môi nói: "Không có gì vô lý bằng cả đoạn khuyên nên chú ý tới người khác ấy. Mỗi ngày ta phải lại đây bán bánh "nhà làm" mới được". Tôi cau có, nóng nảy mà tôi chẳng nhận thấy, nhưng đến ngày nay, tôi mới biết suýt nữa tôi đã giết chết tình yêu của vợ tôi.