Tôi biết là tôi rất khỏe. Cậu ấy là người tốt. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván.
Có người cười toe toét. Điều đó làm tôi phần nào yên tâm. Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa.
Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Nhưng những thứ đó hơi hiếm. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt.
Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học. Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Trước thì tháng gặp một hai lần.
Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được? Nhưng mà tôi ươm mầm. Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn.
Sự im lặng cũng rưa rứa. Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa.
Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. 000 đồng, bớt 1000 còn 34. Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu.
Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời. Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết.
Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má.
Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc.