Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không.
Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi.
Cũng không được đọc truyện nữa. Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua. Con nói chuyện với bác này.
Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi. Không phải học con phải về đây ngay chứ. Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh.
Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ. Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này).
Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng.
Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu. Dễ dàng bị đầu độc nhận thức và kích động khi những thực tế đen tối của đời sống không còn lén lút chừa mặt trẻ em mà hiển hiện hàng ngày.
Trước đây bạn tưởng việc viết của mình chỉ là chơi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn.
Dù không bao giờ có tận cùng. Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình. Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm.
Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ. Càng xa em ta càng thấy yêu em.