Cô ta có chìa khóa, và thứ đồ duy nhất bị mất là vài món trang sức đắt tiền đã được giấu kỹ. Bạn cần biết khi nào thì phòng vệ và khi nào thì không. Em biết điều đó từ đáy lòng mình đúng không?”
Không có gì gấp gáp, không có tình trạng khan hiếm và không có ước muốn. Câu chuyện của người đó hoang đường đến mức bạn hầu như không tin. Kịch bản A: Bạn nghi ngờ Richard đang biển thủ công quỹ.
Cả ba câu này có điểm gì chung? Chúng đều quy tội và chắc chắn tất yếu tạo ra một phản ứng: “Tôi có lấy đâu!” Việc nói câu: “Chớ có dối tôi đấy!” khẳng định rằng bạn chưa biết sự thật là gì, khiến bạn rơi vào thế yếu hơn. Nó khiến cho địa vị của người đó thấp hơn.
Bà ấy cảm thấy thoải mái đưa ra lời nhận xét, bởi vì bà ấy thấy rằng bạn mong muốn bà ấy làm như vậy. Vì thế, người đó cường điệu sự bực bội của mình, thường bằng cách không tỏ ra nhiệt tình nữa. Bạn cảm thấy không thoải mái vì đã từ chối đề nghị ban đầu của người đó, và đây dường như là một thỏa hiệp công bằng.
Bị “phơi bày” về mặt tâm lý khiến người đó phải tìm chỗ dựa về mặt thể chất. Bạn chào và người kia sẽ chào lại. Khi bạn nhìn chăm chăm vào ai đó, người đó thường cảm thấy thấp kém hơn và sẽ tìm cách khẳng định lại giá trị của mình.
Không một ai làm bất kỳ điều gì, bởi vì họ cho rằng đã có ai đó làm việc ấy; còn nếu như không có ai đó làm bất kỳ việc gì thì chứng tỏ nạn nhân đã ổn. Cuốn sách này mang đến điều gì và nên được sử dụng như thế nào? Hãy sử dụng bất kỳ mẹo nào bạn cảm thấy thích hợp nhất với tình huống.
Một cái vẫy tay của họ, thế là luồng giao thông dừng lại. Bạn có thể khuấy động cuộc trò chuyện theo bất kỳ hướng nào bạn lựa chọn. Thay vì nói ngắc ngứ và ấp úng, người ta có thể viện dẫn một trong những cách nói sau đây để “câu giờ,” xem lại toàn bộ hành động, chuẩn bị câu trả lời hoặc thay đổi chủ đề hoàn toàn.
Giả sử bạn và một người bạn đang cân nhắc nên đi xem phim gì. Biến một phát ngôn khẳng định thành phủ định là cách nhanh nhất mà kẻ nói dối sử dụng để tiếp tục cuộc đối thoại. Mười điều răn sau đây về cách hành xử sẽ giúp bạn chèo lái những dòng “hải lưu” đôi khi khó lường của cuộc trò chuyện và “cô em song sinh” của nó là cuộc tranh luận.
Ai đó nói trông bạn thật mỏi mệt và toàn bộ tâm trạng của bạn sẽ thay đổi. Đây mới là cách để bạn phát hiện ra điều đó. Bạn muốn tạo ra một môi trường trong đó lý do duy nhất khiến người đó có tâm lý như vậy là họ đã làm điều gì đó sai trái.
Người đó sử dụng một sự thật hiển nhiên để hỗ trợ cho một hành động đáng ngờ. Nếu người đó nói với tốc độ chậm và thư thái, bạn nên làm tương tự. Nói cách khác, chúng ta so sánh và đối lập.