Hiếm người thấy đỏ mặt. Họ còn bất lực hơn nữa. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa.
Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.
Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu.
Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này. Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này. Thôi ạ, cháu chả biết nói gì.
Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt.
Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển. Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng.
Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình. Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo.
Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi.
Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Tôi yêu và thương bác tôi. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận.
Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu! Giữa đất nước này, ai cũng cần tôi nhưng tôi luôn luôn có nỗi sẵn sàng bị bắt của một thằng phản động.