Chat Xex

Chồng yêu đang điều trị ysl, Người vợ tìm đến em Ông xã để được thỏa mãn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo: Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn.

    Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều.

    Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình. Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay. Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa.

    Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa.

    Nếu không có một lực đẩy cực lớn. Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé.

    Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng.

    Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức. Không lại phản tự nhiên quá.

    Chỉ thi thoảng lóe lên thôi. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật. Ê này tôi, cười ít thôi chứ.

    Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu. Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi. Một ngày thả ra nắng mặt trời.

    Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu. Thôi, tôi trôi qua em rồi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap