Nếu được nghe các chuyên gia khoa học kỹ thuật nói về những bước phát triển vượt bậc của nhân loại, bạn sẽ không khỏi giật mình. Nhiều người thích dùng các thuật ngữ nghe có vẻ thời thượng chứ không muốn dùng những từ quen thuộc bình thường. Jim hơi lúng túng có vẻ không hiểu, anh ấy cám ơn lại tôi rồi ra về.
Hỡi những người Mỹ anh em của tôi, đừng hỏi Tổ quốc có thể làm gì cho bạn mà hãy hỏi rằng bạn có thể làm gì cho Tổ quốc. Sam Levenson rất thành công nhờ biết chú trọng điều này. Thật kỳ diệu! Tôi thắng cược với món tiền thưởng 8000 đô la.
Anh dẫn chương trình. Henry Kissinger người dùng cả đời mình để nghiên cứu về ngôn ngữ nói rất coi trọng nguyên tắc này. Nếu không có dịp viết và chiêm nghiệm lại, có lẽ nhiều ý tưởng, nhiều kinh nghiệm quý báu của tôi sẽ dần mai một và bị cuốn trôi theo dòng đời hối hả.
Có thể vì họ không muốn vội vàng bị trói buộc với một điều gì đó. Tôi đánh giá Robert là một trong những vị khách vui nhất. Bản thân tôi cũng ngại khi nói đến vấn đề này.
Phải kiên quyết và dứt khoát. Trước hết là sự bình tĩnh. Câu chuyện của người phụ nữ khiến không khí trầm lại.
Được nói chuyện với một con người từng trải và có kiến thức rộng như Harry Truman thật thích thú! Cuối cùng, vào buổi lễ quan trọng ấy, tôi quyết định nói về cha tôi. Bạn thử tưởng tượng tôi há hốc miệng như thế nào! Anh ta nói hay quá! Cứ như làm thơ vậy.
Tôi có thể khẳng định với bạn rằng, các ngôi sao cũng thích một cuộc trò chuyện bình thường như tôi với bạn mà thôi. Thay vào đó hãy nói về việc khách hàng sẽ được dùng bữa sáng với một tách cà phê đang bốc khói và một chiếc bánh xốp nướng vàng. Cậu làm việc này được chứ Larry? Đừng lo.
Tôi sẽ được làm việc giống như Arthur Godfrey, phát thanh viên nổi tiếng của đài CBS lúc bấy giờ. Tôi chưa bao giờ phỏng vấn John Wayne, nhưng Mitchum thì tôi được nói chuyện rồi. Khán phòng War Memorial, Fort Lauderdale.
Thêm vào đó, hãy chọn đúng lúc để gây cười. Hay khủng khiếp hơn là sẽ bị thu hồi giấy phép rồi dẹp luôn. George trả lời: Mỗi ngày tôi hút 10 điếu xì-gà, uống hai ly rượu mỗi trưa và thêm hai ly nữa vào buổi tối.
Khi Thế vận hội mùa đông năm 1994 đang diễn ra, đi đâu người ta cũng xôn xao bàn tán về cặp vận động viên Tonya Harding-Nancy Kerrigan. Càng tệ hại hơn khi ai đó chia buồn rằng: Bi kịch làm sao, đau đớn làm sao, hay Đây quả là một mất mát khủng khiếp. Bắt chuyện với người khác phái sao cho không nhút nhát mà vẫn giữ được sự lịch lãm quả không dễ dàng.