Xảy ra chuyện gì thế hả? - Jones lưu lại công việc đang làm dở dang trên máy tính rồi dời bước sang chiếc ghế bành gần đó. Còn James lại chẳng có thời gian. Thậm chí, anh đã không dành thời gian cho vợ vào ngày sinh nhật của cô ấy.
Đã lâu rồi, James chưa có được kỳ nghỉ cuối tuần nào vui vẻ như thế. Và điều kỳ diệu hơn cả là hai cậu con trai đầu lòng của hai gia đình này đều ra đời vào cùng một ngày, trong cùng một bệnh viện, và hai bà mẹ đã nằm cạnh giường nhau! Lạ thay, hai ông bố cũng là một đôi bạn tri kỷ.
Phải thừa nhận là thái độ lúc đó của cô ấy làm tớ hơi lo lắng, nhưng kỷ luật nhân viên vì đã làm việc kém hiệu quả là một phần trong công việc của nhà quản lý kia mà! Vì thế tớ mạnh dạn nói thẳng cho cô ấy biết nhiệm vụ đó chỉ cần một ngày đã có thể hoàn thành, trong khi cô ấy lại kéo dài thời gian làm việc mặc dù đã biết dự án này rất eo hẹp về thời gian. Cứ như thế nhé! Thật ra, tôi rất ấn tượng về những thay đổi ở bộ phận của cậu và tôi muốn giao cho cậu một dự án mới. Sau tất cả những gì chúng ta đã làm, tôi không thể tin là cô lại có thể làm tôi thất vọng đến như vậy!".
Chính tôi mới là người đã đẩy chúng ta vào những khó khăn này kia mà? Tuần tiếp theo, tình hình công việc diễn ra không được suôn sẻ như trước. Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy.
- Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. Điều quan trọng là cậu phải biết rút kinh nghiệm. Thảo nào họ cứ liên tục đạt và vượt chỉ tiêu, tinh thần thì sảng khoái và họ không bao giờ phải ở lại làm trễ.
Kể từ lúc bước vào phòng, anh luôn tránh nhìn James. Thật là hơn cả những gì anh mong đợi! Anh đã bận rộn đến nỗi không chú ý đến sự quan sát của sếp. Duy chỉ có một điều là Josh đã vượt quá phạm vi thẩm quyền của mình khi giải quyết những việc mà tớ đã giao.
Cảm xúc của anh lúc này rất khó tả. Và tôi đã nghe theo lời khuyên của họ. Tuần tiếp theo, tình hình công việc diễn ra không được suôn sẻ như trước.
Anh cũng không quên xác định rõ thời hạn hoàn thành dựa vào quỹ thời gian tương ứng. "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy. Quả thật là đúng như thế, tất cả nhân viên cùng phòng với Jones đều cảm thấy như vậy.
Nếu không xảy ra những rắc rối ấy, chắc tớ cũng chưa học được cách giao việc cho nhân viên sao cho hiệu quả. - Theo tớ biết thì bộ phận của cậu lúc nào cũng hoàn thành tốt công việc. - Tôi nghĩ mình đã hiểu, nên sẽ không làm phiền ông nữa.
Ngay từ trước khi đi nhà trẻ, hai đứa bé đã rất hào hứng với những trò nghịch ngợm khiến những người thân trong gia đình và bạn bè phải bối rối để có thể nhận ra đâu là Jones, đâu là James. Khi chỉ còn lại một mình, James cảm thấy thật sự bối rối. - Nè, anh nịnh em vì có điều gì không phải với em, đúng không?