Tôi viết theo ông ta. Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Hy sinh vị nghệ thuật ư? Tự tìm câu trả lời nhé.
Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả. Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn.
Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy.
Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Câu chuyện có vẻ như vầy. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới. Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt.
Cho cô bé bán diêm, nàng đáp. Xã hội loài người thì phải như thế. Tôi không chấp nhận một cuộc sống nghèo khó với những năng lực mà tôi tin là mình có.
Tôi thì cất lại trong đầu. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình. Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua.
Và bạn có quyền viết cái bạn viết. Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn.
Còn mình bạn với chiếc xe cạn xăng. Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp. Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh.
Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ.