Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi.
Ngập ngừng vuốt ve sống mũi. Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng. Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con.
Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã.
Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách.
Mọi người vẫn thấy bình thường. Nó như bộ mặt cái giấc mơ. Sáng nay 8 giờ bạn dậy.
Như một con rết hoặc như một con rắn. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Dù biết là tạm thời thôi.
Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy. Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng.
Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi. Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn.
Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa.
Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó.