Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé. Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn.
- Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ. Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Chẳng có gì để thấy xót thương.
Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình. Anh họ và chị út ngồi vào bàn.
Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.
Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi. Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi. Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ.
Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về. Nháy: Chiều đi đá bóng. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ.
Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình. Nhà văn ngồi lại một mình.
Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời. Rao giảng cũng là chơi. Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng.
Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi. Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác.
Sống là gì nếu không có khoái cảm. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.