Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại.
Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp. Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Họ nào có tội tình gì.
Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn.
Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều. Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường.
Thế là trong đầu tôi loé lên ý nghĩ: Đốt! Tôi chạy lên nhà, mở tủ, lấy tập Mầm sống xuống. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột.
Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại.
Có người quay lưng lại ngắm hoa. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. (Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng).
Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Độ này, bố hay nhường. Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết.
Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Nó vẫn còn hoang dã.
Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa.