Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường.
Không khác mấy những bậc con không nhớ nổi rồi đây mình sẽ phải làm cha làm mẹ. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy. Em chỉ thích những anh nho chín.
Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Dư luận thì ác nhiều hơn thiện.
Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời. Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai.
Con người luôn biết sáng tạo. Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên.
Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó.
Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì.
Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng. Thật ra, có gì để mất đâu.
Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Bác nói chuyện với cháu. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết.