Đó là vì họ đã không đánh giá đúng năng lực của mình. - Dabasir, cậu có linh hồn của một người tự do, hay linh hồn của một kẻ nô lệ? Đôi bàn tay của anh ta đã chai sạn nhiều do phải làm lụng vất vả, nhưng anh ta vẫn luôn vui vẻ, hạnh phúc, chứng tỏ kế hoạch của Megidda là kế hoạch tốt nhất.
- Đúng là một câu chuyện rất thú vị. Cháu cũng đã mua cho mình một cái áo lễ nhung màu tím. Megiddo ngừng nói khi nhìn thấy một người đàn ông vạm vỡ đến hỏi có người nào biết làm việc đồng áng không.
Sau một thời gian, quả thật công trình ấy đã mang lại lợi nhuận rất lớn và mỗi người tham gia vào kế hoạch đó đã thu được một khoản tiền gấp mười mấy lần số tiền vốn bỏ ra. Tôi có cơ hội gặp được một ông chủ tốt không? - Điều này xuất phát từ món quà của nhà vua tặng cho tôi.
Anh rất đói nhưng không dám bước vào một hàng ăn nào vì anh biết, ở đây họ không bao giờ bán chịu cho bất cứ ai, dù chỉ là số tiền nhỏ cho một cốc rượu nhạt. Dừng lại một chút, ông nói tiếp: hãy trả tiền cho chính cháu trước tiên.
Bất chấp cả sự khôn ngoan, chúng ta chỉ ham lấy vàng. Tôi ngồi dậy và ngơ ngác nhìn chung quanh. - Trong đoàn hầu như ai cũng như thế cả.
Cách tốt nhất là anh hãy trở thành một người cho vay vàng, giống như tôi vậy. Không khí sa mạc nóng bỏng ấy vẫn không ngăn cản bước chân Arkad đi đến diễn đàn quen thuộc của mình. Đây là một tiến trình công việc mà qua đó sự giàu có sẽ dần dần tích lũy: trước hết là có được những món tiền nhỏ, rồi sau đó là những món tiền lớn hơn.
Tôi đã tha hồ cho tiền những kẻ ăn xin; đi sắm những đồ trang sức đắt tiền cho vợ tôi và mua những thứ mà tôi hằng mơ ước. Còn đối với những trò đỏ đen, cá cược kia, thật ra người chơi bao giờ cũng thua và chủ sòng bài bao giờ cũng thắng. Cháu sẽ thoải mái tiêu xài những đồng tiền của mình.
Sự đảm bảo này dựa trên những nỗ lực làm việc của người vay tiền. Cột sống của tôi sẽ không bị gãy. - Arkad! – Nhà vua phán - Người dân trong vương quốc của chúng ta đang lâm vào tình trạng đói nghèo.
- Từ lúc ta gặp cháu đến nay, công việc của cháu tiến triển như thế nào rồi? - Arkad à! – Ông ấy nói. Cạnh lều là các kiện hàng được xếp tươm tất với những tấm vải bố chắc chắn bao bọc bên ngoài.
Nhưng cũng nhờ đó mà ông đã học được nhiều bài học quý giá để có được những thành quả như ngày hôm nay. Sau mười năm kể từ hôm nay, con hãy trở về nhà thăm cha và thuật lại mọi việc cho cha nghe. Sau đó, có thể nói rằng con đã rơi vào những ngày tháng khổ cực và vất vả nhất trong cuộc đời.