Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này.
Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra.
Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung. Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con. Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi.
Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Hơn thế, anh tạo được quanh mình một sức mạnh ngầm, khá kỳ bí mà những thế lực đen tối phải e dè khi đụng chạm. Đó gọi là biết chơi.
Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có. Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt. Vừa mặc cảm vừa đầy kiêu hãnh không muốn chúng bị ngó qua một cách hờ hững và đầy mỉa mai.
Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu. Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ.
Và thích được dẫn đi hơn. Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất.
Dù biết là tạm thời thôi. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung.
Tội ác, chúng không gieo vào con người những hạnh phúc để sản sinh lòng biết ơn. Cô gái bảo: Vô duyên. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi
Cái đó phải tự do chứ ạ. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Đó cũng là một thứ trói buộc.