Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Chỉ là chuyện phiếm thôi.
Tự giác làm một số việc. Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc. Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas.
Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm. Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn.
Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Giữa hiện thực và huyền ảo.
Cái thùng rác lở loét hơn. Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì.
Trước đây, bạn từng rất khỏe. Ta không thích nổi cáu. Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn.
Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại.
Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ. Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.
Hình như mắt tôi rơm rớm. Tôi chả thấy thú vị gì cả. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn.