- Arkad à! Sao anh luôn may mắn hơn chúng tôi thế? Anh đã trở thành một người giàu nhất ở thành Babylon, còn chúng tôi vẫn phải vật lộn hàng ngày với cuộc sống nghèo khổ. Đến đây, sự do dự trong ông khi nhận lấy trách nhiệm rèn luyện Hadan Gula bỗng biến mất. Những kiến thức đó được lưu giữ trong hàng trăm ngàn thẻ đất sét nung mà các nhà khảo cổ tìm thấy - được chôn vùi một cách an toàn trong đất cát.
Cột sống của tôi sẽ không bị gãy. Số tiền thu được sẽ phân chia đúng theo tỷ lệ mà mỗi người góp vốn. Quả thật, ông Nana-naid rất vui khi thấy ông có thiện chí học hỏi.
Có phải thế không các vị. Sau đó, hàng ngày ông tiếp tục mang khay bánh đi bán, chẳng bao lâu ông đã có một số khách hàng quen thuộc. Phần dành riêng cho mình không được dưới một phần mười tổng số tiền kiếm ra và phải thu xếp các khoản chi tiêu khác một cách hợp lý để không vượt quá số tiền còn lại.
Tuy nhiên, trong lúc ông rất hạnh phúc, thì bà Swasti lại thấp thỏm lo lắng: "Tôi chỉ sợ ông chủ lại vướng vào những trò đỏ đen thôi!" Bà ấy thường nói với ông như vậy. Kìa! Những người có tóc hoe vàng đến từ phương Bắc; những người da đen hay cười đến từ phương Nam; và cả những người da nâu nữa. Bề mặt thành rất rộng, có thể đủ cho sáu con ngựa chạy hàng ngang trên đó.
Có phải thế cậu Tarkad? Điều may mắn là trong suốt thời kỳ tồn tại lâu dài của mình, Babylon không sản sinh ra các vì vua tham bạo có ước vọng chinh phục toàn thế giới. Khác với lúc đến đây, bây giờ không chỉ đầu óc mà cả cuộc đời anh dường như đã sang một trang mới, sáng sủa hơn rất nhiều.
Đó là xây dựng những đập nước và vô số những kênh đào nhỏ để dẫn nước từ con sông chính về khắp làng mạc, biến những vùng đất khô cằn thành vùng đất trồng trọt tốt. Kể từ đ tái bản năm 2002 đến nay, quyển sách này đã bán được thêm 2 triệu bản, và trở thành một trong số rất ít tác phẩm vẫn chứng tỏ được sức cuốn hút mạnh mẽ sau gần một thế kỷ ra đời. Suốt 8 năm như vậy cho đến một ngày nọ, người vay tiền tính toán và cho Ansan biết tổng số tiền gốc và lãi tính theo mức lãihông thường lúc bấy giờ, đã lên đến khoản 1.
Đối với người cho vay, ông ấy lấy anh để làm vật chứng vay tiền đấy. Tuy nhiên, tôi nhanh chóng thất vọng khi nghe bà ấy nói: Anh rất đói nhưng không dám bước vào một hàng ăn nào vì anh biết, ở đây họ không bao giờ bán chịu cho bất cứ ai, dù chỉ là số tiền nhỏ cho một cốc rượu nhạt.
Hai cặp mắt lờ đờ của hai con lạc đà bỗng nhiên mở to và sáng lên qua giọng hét của tôi. - Anh luôn luôn tốt bụng với những người bạn của anh, Bansir à. - Than ôi! Cháu và cha cháu không có tài làm ra vàng như ông nội của cháu.
Hạ thần sẵn sàng truyền dạy những hiểu biết của mình cho tất cả mọi người. Chắc họ nghĩ rằng, mùa màng có thể bội thu mà không cần phải cày cấy tốt! Có người hàng tháng kiếm được số tiền lớn gấp đôi, gấp ba thu nhập của người khác.
Những người có suy nghĩ như vậy, sau này họ vẫn thường đến thăm ông Arkad và được ông đón tiếp niềm nở. - Còn để cho con cái của chúng ta sinh sống nữa chứ? – Bansir nói tiếp. Ta đã già rồi, mà người già thường không hẹp hòi gì trong việc truyền lại những hiểu biết của mình cho người khác, nhất là đối với những chàng thanh niên đã đến tuổi khôn ngoan, chín chắn như cháu.