Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân.
Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi). Nhưng nó không còn ở đó.
Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa. Lúc đó tôi không có nhà. Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai.
Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Có lí do cũng không khóc. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất.
Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn. Không trình bầy nữa.
Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không.
Thuật lại nguyên văn lời anh bác sỹ nọ cho bác. Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Bị điểm kém chẳng hạn.
Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ.
Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật.
Cả món tinh thần cũng thế. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Cháu nói thế không đúng.