Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó.
Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn.
Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước. Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi. Cả buổi tôi mời anh chàng ba cái kẹo nữa, anh ta từ chối cái cuối cùng.
Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.
Có điều, con đường thì khác. Mà còn thua trắng về tài năng. Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục.
Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày. Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên.
Màu xanh của bể bơi. Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia.
Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Nhưng mà chắc là ra được thôi. Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết.
Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Ngôi nhà nào cũng mở cửa để bán một cái gì đó.
Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó. Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn.