Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé. Bây giờ xã hội như thế thì mình cũng phải theo xu hướng chứ. Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh.
Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước).
Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được. Xã hội loài người thì phải như thế. Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ.
Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm.
Bạn cần làm việc, cần vận động. Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất.
Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm. Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận.
Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc. Khán giả sôi động phết. Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng.
Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt.
Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ.
Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc. Chỉ còn dòng máu là hoang dã. Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người.