Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Và vì thế, nó mạnh hơn. Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để.
Tôi cười khùng khục trong họng. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu. Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác.
Lại về nhà bác ôn thi. Giữa đầm lầy thông tin. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ.
Và bon chen không bẩn, không ác. Theo thời gian, họ tìm thấy những giá trị của nó dù không phải tất cả. Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu.
Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần. Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Mà đời người thì có mấy đâu.
Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy. Bắt đầu sắp đặt đến thái độ.
Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi.
Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng… Còn nếu nó tương đối đúng thì chúng ta cùng suy luận tiếp… Về danh tiếng và giá trị.
Từng trang, từng trang… Tôi không có bản lĩnh. Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí.
Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Này, mày bóc cho chú bao thuốc.