Hãy suy nghĩ là nỗi ám ảnh của ông. Họ đã thực hiện được điều đó bằng việc cống hiến cả cuộc đời mình lẫn việc truyền đạt, dẫn đường cho hậu thế. Và do đó, ông khước từ mọi lối mòn trong tư duy.
Nhìn xa trông rộng, Watson đã đặt trọn niềm tin vào công ty của ông. Quý bà và quý ông lần lượt bước xuống, chủ tịch Watson trong bộ vest đẹp như dẫn đầu. Các công chúa, vua và các chính khách nước ngoài đến viếng thăm IBM sẽ được đón tiếp ở đây.
Watson mất một vị tổng thống và là một người bạn. tế (Internetional), và sứ mệnh (mission) của nó là làm ra những cái máy (machines) cho công việc hay việc kinh doanh (business). Tháng năm 1956, Watson chủ trì cuộc họp ban lãnh đạo.
Ai đã đưa Tom đến IBM? Không phải là Watson. Ông sẽ ngủ giấc ngủ mãi mãi ở đó, bên cạnh ngôi mộ của cháu nội đầu tiên của ông, con trai đầu của Tom và Olive. Đây là môi trường mà dòng điện có thể bật tắt trong khoảnh khắc một phần giây.
Thậm chí, giai thoại về một nhân viên đã làm thiệt hại số tiền lớn nhưng Watson đã không sa thải mà còn xem đấy như là chi phí đào tạo nhân viên đó, đã được trích dẫn trong nghệ thuật dẫn dụ. Nhất là khi kẻ trong cuộc như Watson và Gerstner vốn quý trọng tinh thần khiêm tốn thì con đường mở vào tương lai chưa Lớn hơn một chút, Tommy đi học xa hơn, trường Addison, đi bộ mất nửa ngày.
Nó là một tư tưởng: Bạn dùng thời gian như thế nào thì thời gian sẽ làm ra bạn như vậy. Trở lại buổi ra mắt CEO của mình năm 1914, Watson phát biểu tầm nhìn: Năm công việc cần làm của anh là gì, McPherson?
Ban nhạc của IBM chơi suốt buổi tối những bài hát IBM. Có cách nào làm cho nó nhỏ gọn hơn không? Thưa có! nhà quản lý Spahr trả lời. Chính sách này của IBM ra đời trước một năm sovới sắc lệnh Brown của Tòa án Tối cao Mỹ, vàtrước 11 năm so với Đạo luật của nước Mỹ về Quyền Bình đẳng của Người Da đen.
1985 rời khỏi IBM hoàn toàn. Công việc này của cha và Ông học thực sự ở đó, bằng cuộc đời của mình.
Trong bản vẽ đó, có một con vịt quay đầu đi theo hướng ngược lại. Cùng lắm là ông chia sẻ nó với đội ngũ bán hàng. Họ giao cho Halsey Dickinson tiếp tục nghiên cứu chiếc máy tính điện tử đầu tiên.
Với sự thiếu lắng nghe nhu cầu của khách hàng, IBM đã không đánh giá đúng sức mạnh vĩ đại của ngành phần mềm và để Microsoft thuở đó chỉ với một Bill Gates nhỏ bé đặt phần mềm hệ điều hành DOS vào trong máy tính của IBM. Khi chúng tôi thực hiện cuốn sách về Larry Page nhà phát minh thuật toán dẫn đến việc sáng lập Google, một trong những cuốn trong bộ sách này, đã thấy nhà doanh nhân thành đạt của thế kỷ XXI nói về văn hóa doanh nghiệp. Tom đã phải mất nhiều năm để chứng minh máy tính là món hàng bán được chứ không cần phải cho thuê, bằng cuộc mạo hiểm 5 tỉ đôla cho dự án