Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới. Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên.
Bấm vào và bể bắt đầu sục, nước cuộn lên như trong siêu nước sôi. Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn.
Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi: Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi.
Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Dòng họ nhà mình phải rạng danh… Anh đang hạnh phúc.
Hoặc tôi chuyển lớp. Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ. Thôi thì tôi im lặng.
Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim.
Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước. Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Ông bảo: Em nói tiếp đi.
Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề. Trượt theo hai bên má. Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt).
Tôi là một đứa trẻ ngoan mà. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Người rỗng như không có lực.
Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.