Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế. Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn.
Tôi muốn đâm vào đâu đó. Mọi thứ đều không mới. Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình.
Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không. Nó muốn khám phá tôi. Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều.
Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn. Tôi cũng có dự định ấy. cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa
Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Mất chứ không phải biến mất. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo.
Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.
Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Bác hãy nói ừ với những người ít tuổi hơn, không phải lựa lời mà nói trước những kẻ chỉ đáng nhổ vào mặt để mở đường cho con cháu. Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không.
Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình.
Còn khả năng điên hoặc chết à? Mi thử chui vào những cơn đau của ta mà xem. Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế. Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt.
Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết). Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật.