Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Hình như chưa bao giờ bạn nói mê.
Có thể tột cùng tuyệt vọng (31. Tình yêu bao giờ cũng mới. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt.
Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy. Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.
Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. Thế mà rồi cũng ngủ được.
Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi. Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ.
Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa. Rồi lao đầu vào sáng tác. Không thông minh thì phải cúi đầu xuống.
Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Thất vọng, tụt giá rồi. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi.
Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay.
Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Cậu biết buồn khi cha mẹ ốm đau.
Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Ba năm! Vậy mà anh không nhớ nổi cái số xe. So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi.