Giọng trầm thường xuất hiện. Tất nhiên là mệt mỏi. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.
Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm. Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu.
Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu. Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con.
Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn.
Tôi để mẹ dắt tôi đi. Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng.
Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ. Và như thế, dễ chả hay gì nữa.
Để cháu tự sống và tất cả sẽ đều thoải mái. Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả.
Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được. Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân. Cái đó phải tự do chứ ạ.
Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho.
Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác. Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng. Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ.