Chat Xex

Cặp mông này đã đủ làm anh em sướng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Càng xa em ta càng thấy yêu em. Vứt béng cái chuyện này đi. Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao.

    Như thể kéo một con vích lên bờ. Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương.

    Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó.

    Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu. Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả.

    Hôm sau đi thi thấy bình thường. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi. Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới.

    Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng.

    Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm.

    Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường. Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra. Viết là một lao động kỳ diệu.

    Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều). Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau.

    Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại. Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn. Đã bảo chả thích viết đâu.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap