Hôm qua tao nóng quá. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục. Bởi cô ta làm giáo viên.
Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia. Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.
Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim.
Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Thanh minh rồi họ lại quên ngay. Bác hỏi: Sao con không đi học.
Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác. - Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động. Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau.
Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.
Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào. Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi.
Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại…. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.
Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn.
Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.