Chat Xex

Em trai đang nằm ngủ chị gái vào thổi kèn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới. Miệng họ mặc kín mít áo quần. Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết.

    Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác. Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy. Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ.

    Là oang oang toàn thứ mình không biết. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm.

    Nhưng bác nói: Bật dậy nào. Mất mất người kể chuyện. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo.

    Hồn nhiên đến đáng thương. Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua. Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ.

    Dù lúc này mắt không có nước. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi. Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ.

    Không trình bầy nữa. Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. Chúng ta có hai cái rỗng.

    Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm. Đó cũng là một thứ trói buộc.

    Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt. thơ ơi còn hay nữa không - sao lòng cứ thấy mùa đông thế này - còn hay chứ vẫn còn hay - bằng không đưa đẩy bàn tay phí hoài - thơ ở trong tớ ở ngoài - cả thơ cả tớ lạc loài bên nhau - thơ đau tớ cũng đau đau - thơ buồn tớ cũng mau mau buồn buồn - hai tay thơ bắt chuồn chuồn - biết đâu tớ cũng lìa nguồn mà xa - thơ ơi thơ có phải là - nỗi oan chẳng thể thật thà giải duyên - tình yêu là kẻ tật nguyền - lắp vào những miếng hão huyền nhân gian - cũng còn nhiều chuyện phải bàn -vốn nhân cái dịp bầy đàn lung lay Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan.

    Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap