Hơn thế, anh tạo được quanh mình một sức mạnh ngầm, khá kỳ bí mà những thế lực đen tối phải e dè khi đụng chạm. Tôi ủng hộ cái đúng. Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai.
Hãy cứ mâu thuẫn với nhau. Hy vọng có thể hâm nóng lại. Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá.
Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận.
Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!
Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Nhưng đây là một trận bóng.
Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm.
Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu.
Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi.
Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn. Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới.
Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn.