Chat Xex

Những em nhân viên xinh đẹp hở vú

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể. Mà sống khoa học một chút.

    Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi.

    Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ.

    Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái. Rồi lao đầu vào sáng tác. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm.

    Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ.

    Để nấu cơm cho anh ăn. Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế.

    Có phải tôi nói đâu. Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta.

    Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng.

    Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác. Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.

    Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Tôi định kêu to hơn, lại thôi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap