Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi. Đôi lúc, bạn có một chọn lựa khác.
Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ. Tác phẩm Bật dậy nào.
Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Nhưng mệt mỏi thì sao.
Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ. Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy.
Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ. Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được. Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông.
Bỗng chị bị tuột mất dép. Ta cõng nàng đi trên sóng. Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực.
Để làm một cái gì đó mà nếu nó thành công, nó mới có thể làm người ta chịu hiểu. Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết. Nhưng chưa viết nốt đoạn đời này thì chưa thấy tạm trọn vẹn để sẵn sàng chờ cơn gì đó của họ.
Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân. Và càng khao khát chứng minh cách sống mình lựa chọn là hiệu quả trong một xã hội chỉ công nhận con người bằng hiệu quả có thể trông thấy (chỉ với tầm nhận thức trung bình). Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông.
Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp. Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay.
Chậc, kể ra dài phết. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.