Năng lực ở trong người ta là một năng lực mởi mẻ và riêng biệt, không ai có hết, và ngoài ta ra, không ai biết ta có thể làm được cái gì, mà chính ta, ta cũng không biết nữa, nếu ta không chịu làm thử". Chỉ có cách đó là diệu nhất. Nghĩ tới sự khoan khoái mà nghỉ ngơi.
Nhưng cái mặt của chị thực là một tai nạn cho người vác nó. Nếu không làm sao cho tài chánh khá lên được thì cũng cứ vui vẻ, đừng đày đọa tấm thân mà uất ức vì một tình cảnh không sao thay đổi được nữa. Tại trường, tôi không giỡn với các bạn, cả trong giờ thể thao nữa.
Một khi đã quyết định kỹ lưỡng rồi thì hành động liền. Ông viết: "Khi võ quan kia lại gần tôi, tôi còn nhức đầu như búa bổ, nhưng đọc xong bức thư, tôi khỏi liền". Từ lâu tôi vẫn kính phục một người đã quá cố là ông Fred Fuller Sheld.
Đô đốc Byrd cũng đã tìm ra chân lý ấy khi ông sống một mình trong một cái chòi bị vùi lấp dưới lớp băng mênh mông, bao phủ Nam cực như một cái nón đội lên trái đất - một lớp băng trùm một đại lục bí mật, rộng hơn cái diện tích chung của Châu u và nước Mỹ. Ít khi chúng tôi có tiền lắm - trừ mỗi năm một lần, lúc bán heo. Vậy đóng kỹ những bức vách trước và sau đi, và luyện lấy tập quán "Đắc nhất nhật quá nhật nhất".
Vậy thì muốn trị chứng lo buồn không gì bằng kiếm việc ích lợi để rồi say sưa làm việc đó". Trong sáu năm vừa rồi, khi viết cuốn này, tôi đã sưu tập hàng trăm thí dụ và trường hợp cụ thể về sự diệt lo bằng kinh kệ. Và hết thảy nước mắt của bạn cũng không rửa được một chữ" [21].
Mà chính 7 phần trăm đó làm cho tôi cứ mệt nhọc, bực tức mất thời gian. 000 dân số không, thì bà đáp: "Được chứ! Tất nhiên là được chứ!". Mở một sổ điện thoại, bạn sẽ kiếm được tên và địa chỉ của họ.
Mới đầu ông giấu, sau ông thú rằng bị các bạn học đá đít. Các đệ tử không thể tắm hai lần trên một khúc sông". Chương trình đó do ông Sibyl F.
Vậy tôi xin bạn đừng chen lấn trong những nghề luật sư, ký giả, hoặc tài tử màn ảnh và đài phát thanh nữa. Chắc chắn là tôi đã chết điếng. Xét kỹ thì mình không kinh nghiệm, chưa đóng trò lần nào, vậy chắc chỉ có nhan sắc của mình là giúp mình được thôi".
Tôi tin có thể học ông ta được nhiều điều hay vì ông ta nổi danh là thành công năm này qua năm khác. Mới đầu, tôi cứ tưởng anh đã đổ quạu. Tuy nhiên chiếc tàu hộ tống không hay chi hết, vẫn tiến tới.
Bác sĩ Foster Kennedy, nhà thần kinh học trứ danh, nói với tôi rằng khi đội binh thứ năm của Anh rút lui năm 1918, ông thấy nhiều chú lĩnh mệt tới nỗi lăn ra đất, mê man như chết. Ngay từ những chương đầu, bạn sẽ thấy tư tưởng sâu thẳm của bạn tiêu tan như sương mù gặp nắng xuân và bạn sẽ mỉm cười nhận rằng đời quả đáng sống. Nhưng phương pháp ấy đã có kết quả mỹ mãn tới nỗi từ đấy tới nay tôi luôn luôn dùng nó và nhờ nó mà đời tôi gần như không còn biết lo là gì nữa".