Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc.
Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Không ngủ cũng phải nằm.
Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.
Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh. Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu. Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu.
Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy. Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ.
Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động. Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp.
Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối. Đi đâu cũng vất vả.
Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè. Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ.
Có thể tột cùng tuyệt vọng (31. Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Người lớn thật buồn cười.
Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc. Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật. Hơi tiêng tiếc không tập từ mấy tháng trước.