Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học. Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi. Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay.
Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn. Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi. Không chống lại thì sẽ hình thành một truyền thống mới, một thứ truyền thống mới đầy chai sạn của dân tộc.
Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó. Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau.
Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Nhưng những thứ đó hơi hiếm. Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh.
Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Khóc cho vài năm tích tụ. Bác tôi bảo: Chào chú đi con.
Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới. Thật lòng, tôi muốn khóc.
Dư luận thì ác nhiều hơn thiện. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân.
Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực. Nếu hắn là người tài. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử.
Ta không thích nổi cáu. Bên cạnh sự thương lượng, đây là phép thử cuối cùng trong quãng đời này để bạn hiểu rõ hơn về họ. Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng.
Người rỗng như không có lực. Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu.