Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có. Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ.
Tôi không đuổi nó nữa. Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy. Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên).
Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi.
Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Bác là bác rất không hài lòng.
Nó vẫn còn hoang dã. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác. Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc.
Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô. Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ.
Gió se sẽ mang vị mặn. Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì. Nên bạn bỏ qua như không.
Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không.
Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe. Ông anh cũng làm theo. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.
Tôi cứ tà tà gạt chân chống. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ.