Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta.
Nhưng bạn nghĩ đó không phải là bản lĩnh của thằng đàn ông. Ở nơi ấy, ông sẽ là tất cả mà cũng chẳng là ai cả. Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm.
Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần. Tôi thấy thế là tốt. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Mà sống khoa học một chút. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Ông lão giật thót mình: Ấm!
Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên.
Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù. Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có.
Tất cả mãi mãi là tất cả. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương. Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay.
Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới. Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn.
Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn. Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì.
Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm. Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che. Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn.