Anh ta phán đoán được những cảm xúc khác nhau của chúng ta và lựa chọn phản ứng cho phù hợp. Đây là một lá thư về kỳ nghỉ hoặc dịp Giáng sinh của gia đình điển hình. Nhưng Gordon vẫn đang nghiên cứu thực đơn cứ như thể chuẩn bị cho một kỳ thi luật sư.
Họ gọi đó là sự bộc lộ cảm xúc. Nếu cả hai cùng nói trong một phòng họp, hãy để người khác vào và chọn ghế trước. Nhân viên phục vụ, nhân viên tạp vụ, hoặc nhân viên quản lý tiệc là ngôi sao, và bạn cẳhng là gì ngoài là người thừa trong cuộc sống của họ.
Không còn nghi ngờ khi bạn đã nghe những người huyên hoang tuyên bố, Tôi ư? Ôi không, tôi không bao giờ xem vô tuyến cả. MẸO NHỎ #57 Hãy đi từ từ, rồi để cho họ thấy bạn đang chạy thật nhanh Lúc đó, tôi đã không liên kết hai câu trả lời của cô ấy.
MƯỜI MỘT MẸO NHỎ Để tách từ hell ra khỏi từ hello và đưa good vào trong từ good-bye Nhưng bạn không đồng ý. Nếu cả hai cùng nói trong một phòng họp, hãy để người khác vào và chọn ghế trước.
Bây giờ bạn giảm xuống mười hai và một nửa tên người màb ạn không nhớ đã gọi điện cho bạn. Và, nếu bạn muốn thực sự chuyên nghiệp, nhưng tỏ rõ sự nhiệt tình, hãy thay đổi dòng chủ đề từ Không có mặt ở văn phòng thành tôi đi vắng đến tận 1 tháng 4. Tuy nhiên, khi cuộc trò chuyện của chúng tôi đã được nửa tiếng, Jan đột nhiên hào hứng đưa ra quan điểm về những vấn đề chúng tôi đang thảo luận.
Điều này tạo cho người khác cảm giác bạn đang quan tâm đến người nhận đọc thư của bạn. Lúc này đầu óc bạn rối lên… Phản ứng của Phil không thể tin được! Từ đó, tôi luôn cầm giấy ghi chép và bút chì trong tay bất kể khi nào anh và tôi thảo luận một vấn đề gì đó.
Bất kể khi nào bắt tay một người nào đó, tôi nhẹ nhàng đặt ngón tay trỏ của tôi lên mạch của họ. Có lẽ bạn sẽ không mời Joe đến bữa tiệc vì sợ rằng anh ta sẽ yêu cầu một vị khách khác của bạn, một bác sỹ, đặt ly rượu mác-tin xuống để kiểm tra một nốt ruồi cho anh ấy. Mọi người thở dài nhẹ nhõm.
Nhưng tôi đảm bảo với bạn là thỏa thuận đó có thể sẽ không thực hiện được trừ khi bạn ký thỏa thuận đó bằng miệng. Vẻ mặt ngây ngô của anh ta đột nhiên biến mất, và thay vào đó là một nụ cười rất tươi. Khi cúp máy, anh cười gượng với tôi và xin lỗi, Tôi xin lỗi, Leil.
Những người này đến đây để thảo luận về công việc quan trọng và anh đã mất mười phút chỉ để thỏa mãn cái dạ dày đấy. Thời đại đã thay đổi, nhưng thực tế thì không. Điều gì xảy ra nếu mình quên tên ai đó ngay lập tức? (chẳng hạn, mình đang không nghe)
Ngài Cohn, Giám đốc Điều hành của một công ty bảo hiểm mà tôi từng tư vấn, dã triệu tập một cuộc họp với toàn bộ nhân viên. Ngày nay, những lời khen ngợi công khai được đưa ra quá cụ thể và quá mức. Vậy, mình có nên thề là sẽ không bao giờ ôm không? bạn tự hỏi.