Nhà thương đó muốn mở một phòng chiếu quang tuyến tinh hảo nhất trong nước Mỹ. Làm việc trong một phòng như phòng này thực là một cái thú. Không ai mời tôi mua hết mà tự ý tôi, tôi ngỏ ý mua về dùng trong nhà thương của tôi".
Sau khi được nghe lời khen rồi, ta thấy những lời trách không khó chịu lắm. Biết đâu một ngày kia ta chẳng lâm ở trong trường hợp ông Straub, xin người chủ nhà tham lam của ông hạ tiền mướn nhà của ông xuống. Và Thánh kinh có nói rằng: "Con bố thí tức là cho Cha vậy".
Nhưng chiều nay hay chiều mai, ông nên mua ít bông về biếu bà. Này con, chính lúc đó cuốn sách ở tay cha rớt xuống và một nỗi sợ ghê gớm xâm chiếm cha. Khi Roosevelt phải tiếp một người khách, thì cả buổi tối hôm trước ông nghiên cứu vấn đề mà ông biết khách ưa nói tới hơn hết.
Ông Seltz chép hết những điều họ yêu cầu và những điều họ cam kết trên một tấm bảng đen và ông chuẩn y hết những điều họ ước vọng. Ông tìm cách biết rõ về gia đình, nghề nghiệp, màu sắc chính trị người đó, ghi nhớ lấy rồi, lần sau gặp lại, - dù là cách một năm đi nữa - ông cũng có thể vỗ vai người đó mà hỏi thăm về vợ, con, cả đến những cây trồng trong vườn người đó nữa! Vậy thì tới đâu ông cũng có bạn thân, có gì là lạ? Mấy tháng trước cuộc bầu cư Tổng thống Roosevelt, Jim Farley viết mỗi ngày cả trăm bức thư cho dân miền Bắc và miền Tây. Đã ba năm, ông kiên tâm xin giúp kiểu cho một nhà chế tạo quan trọng nhất ở Nữu Ước.
Carley nói: "Muốn xét độ lượng của ai chỉ cần xem cách xử sự của người đó với kẻ dưới". Roosevelt, rồi cho kỹ sư W. Tôi trả lời ông ta: Tổng thống nghĩ nên giữ kín cuộc vận động đó.
Chúng tôi được hân hạnh ông chiếu cố tới trong 14 năm nay. Họ đưa ra một nhân vật khác mà tôi không ưa lắm. Nhưng các em cũng biết: đốt lửa ở đây nguy hiểm lắm.
Ngày nào cũng như vậy. Rồi sáng hôm sau, tôi nhận được của ông một bức thư. Cũng nhờ phương pháp đó mà một hãng sản xuất máy chiếu quang tuyến X.
Rồi bà dắt ông R, đi thăm các phòng, chỉ cho coi từng bảo vật bà đã góp nhặt được trong những cuộc du lịch và đã nâng niu suốt một đời. "A! Tụi làm đêm tự cho giỏi hơn tụi mình sao! Rồi coi!". Bạn muốn người ta thừa nhận tài năng của bạn.
Đọc thư bà ta, tôi tự nhủ: "Cảm tạ Trời Phật đã thương, không bắt tôi làm chồng con mụ này!". Ông làm trái hẳn lại: Ông xin kẻ thù ông giúp ông một việc. Không có thì giờ học, nhưng có một thiên tài trời cho riêng dân ái Nhĩ Lan là bẩm sinh đã biết nghệ thuật làm cho người khác thương mình.
Nên làm hay không? Tình thế thay đổi hẳn. Lần sau, chúng ta có bắt buộc phải làm công việc đáng ghét là đuổi một người ở hay một người làm công thì ta nên nhớ điều đó. Cho nên chúng tôi quay lại cùng xin ông Grammond phân giải xem ai phải ai trái.