Hai là bạn viết cái chuyện này. Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ. Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu.
Tôi không có bản lĩnh. Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này. Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị.
Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ.
Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy. Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế. Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít.
Lại đánh một canh bạc nữa. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?. Lưu ý: Hắn không chắc là tôi.
Nhưng như một thói quen, bạn lựa chọn ngủ tiếp. Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt. Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.
Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông. Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo. Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh.
Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi.
Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại.
Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần.