Những hành động của chúng ta khi được thực hiện với tính tập trung, tích cực sẽ tạo nên một sự khác biệt. Ngồi một cách thoải mái và thư giãn. Chúng như những sợi chỉ muôn màu muôn sắc được dệt chung để tạo nên một tấm thảm kỳ diệu của cuộc sống.
“Buổi đầu bước chân vào lớp chỉ là sự tò mò, nhưng khóa học ngắn này đã khơi dậy trong tôi nhiều tiềm năng. Nguyên nhân chính của sự đổ lỗi này là do họ không sẵn lòng nhận trách nhiệm về những chọn lựa của riêng mình. Khi cứ bám giữ vào quá khứ hay lo lắng quá nhiều về tương lai, chúng ta sẽ không thể nào thưởng thức được vẻ đẹp của hiện tại.
Quân bình là sự hài hòa và trật tự, là sự bình yên. Vật chất không mang lại hạnh phúc, cũng không mang đến nỗi bất hạnh. Cho dù môi trường xung quanh từ thuở thiếu thời khiến chúng ta mạnh mẽ hay yếu đuối thì việc xây dựng một tiếng nói bên trong sẽ khuyến khích và tạo dựng sự tự tin trong mỗi chúng ta.
“Lớp học này đã giúp tôi nhận thức được cuộc sống, khiến tôi lạc quan, yêu đời và vững tin trong công việc. Nhưng bạn có thể kiểm soát được những gì đang xảy ra bên trong bản thân mình. Ý thức giúp chúng ta ghi nhớ và cho phép chúng ta chỉ quan tâm đến những gì liên quan đến mình, loại trừ những thông tin không cần thiết.
Nếu ta không học cách tha thứ thì sự oán giận sẽ đầu độc ta. Với mỗi hơi thở, tôi cảm thấy mình bình an và thư thái hơn. Khi tập trung vào những gì vượt ngoài tầm kiểm soát của mình, suy nghĩ của chúng ta trở nên tiêu cực và những suy nghĩ tiêu cực này sẽ như dòng chảy tuôn qua lời nói, hành động và cả thói quen của bạn rồi theo thời gian sẽ định hình nên tính cách của bạn.
Suy rộng ra, đó cũng là viễn cảnh (perspective) của cộng đồng thế giới được cả loài người mong ước trong thiên niên kỷ này. Ví dụ, Leonard de Vinci muốn khám phá ra cách giúp con người bay. một ngôi sao nhỏ tỏa sáng.
Đầu óc ta sẽ chỉ chất chứa sự oán trách, thù hằn và vô vọng. Quan sát tình huống ấy và nghĩ xem bạn sẽ phản ứng ra sao. Ông uống rượu nhiều và điều đó đang đe dọa hiệu quả công việc của ông.
Chúng ta nên trở thành người hài lòng bằng cách biết trân trọng những gì chúng ta có được trong đời, nhưng đừng bao giờ quá hài lòng đến độ không phấn đấu để tiến bộ. Đổ lỗi cho người khác còn có nghĩa là bào chữa cho sự thiếu trách nhiệm của riêng ta. Cố gắng là điều cần thiết nếu chúng ta muốn tiến bộ.
Vật chất không mang lại hạnh phúc, cũng không mang đến nỗi bất hạnh. Sự khiêu khích, ngược lại, có nền tảng là sự chế giễu. Nhưng bạn có thể kiểm soát được những gì đang xảy ra bên trong bản thân mình.
Sự yêu thương và tôn trọng phải được cho một cách không tính toán, do đó cũng không được đòi hỏi. Lệ thuộc dẫn đến sợ hãi. Lúc đó, những gì chúng ta làm đều phụ thuộc vào sự toan tính.