Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Không lại phản tự nhiên quá. Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều.
Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá.
Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê.
Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia. Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành.
Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt.
Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Từ nay thôi hẳn đá bóng. Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi.
Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông. Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình. Tùy theo tâm tính người mà cát thường dồn về bên thiện hay về bên ác.
Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp.
Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà. Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị.
Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại. Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.