Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn. Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh.
Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.
Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt. Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì.
Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi. Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn.
Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng. Thế có phải đỡ cho cả hai không. Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé.
Em gọi mãi không dậy. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo.
Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Có lẽ là phim hình sự. Cháu vẫn không chịu dậy ạ.
Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được. Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia. Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn.
Cửa ải đầu tiên là bác trông xe. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.
Khi bạn rời bàn, bỏ bút. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu.