Hy vọng có thể hâm nóng lại. Tôi cũng tưởng mình đùa. Một kiểu hăm doạ của trẻ con.
Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về). Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực… Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau.
Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú.
Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy. Có thể leo lên băng ghế cao hơn để nằm nhưng nóng hơn. Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi.
Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe. Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời. Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng.
Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Trông cậu buồn cười quá. Họ kinh doanh khách sạn.
Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Nhắc anh đi ngủ đúng giờ. Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa.
Xôi em để trong lồng bàn. Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con. Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ.
Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường.
Rồi, tôi phải tập chứ. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Và chấp nhận đời không phải trò chơi.