Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Và nàng mỉm cười với ta trong cơn đau. Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng.
Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh. Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào.
Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa.
Hình như mắt tôi rơm rớm. Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa. Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào.
Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả. Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.
Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng. Được nói chuyện, được trao đổi. Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ.
Để nấu cơm cho anh ăn. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa. Chả hiểu họ làm thế để làm gì.
Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào.
Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại. Vứt béng cái chuyện này đi. Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi.
Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống.