Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên. Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau.
Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày.
Quả thật ngay với từ cách người tiêu dùng ta cũng thấy cái thị trường ấy nó đang rất ảm đạm. Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút. Giữa hiện thực và huyền ảo.
Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Mẹ vòng sang bên trái tôi. Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số.
Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì. Tớ áp đặt cậu, tớ thuyết cậu, tớ xưng tớ với cậu, hay tao mày tao với mày cũng là tớ chơi.
Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại.
Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng.
Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán. Nếu nó là cái xe đi mượn thì lại là một nhẽ. Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái.
Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Để đỡ tình cờ lặp lại. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau.
Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Chỗ khác, riêng xông hơi một lần đã 80. Là cả ham muốn hành động theo bản chất.