Vì vậy, ông mời Ron Wayne, một người bạn và cũng là một kỹ sư trung tuổi ở Atari, người đã từng thành lập một công ty bán hàng tự động. Thỉnh thoảng, công việc sẽ được tạm gác lại để nhường chỗ cho những trận chơi ném bóng. Nó được điều hành bởi John Lasseter, một người có khuôn mặt trẻ con và có phong thái của một nhà nghệ thuật cầu toàn có thể sánh ngang với Jobs.
“Tôi đã cố giải thích vai trò của mình ở Apple là một chuyên gia tư vấn. Nhưng trái lại nó đã không thành công. Vậy chúng ta nên làm gì?”
"Anh thực sự tuyệt vời trong năm đầu tiên, và mọi thứ đều tuyệt vời. “Không giống như các giám đốc khác, anh ấy tuyệt đối say đắm sản phẩm của mình. Và với việc mở rộng Apple như một đứa con của phong trào phản văn hóa, trong những quảng cáo như “Tư duy khác biệt” và “1984”, ông đã định vị thương hiệu của Apple, thêm một lần nữa khẳng định tính cách nổi loạn của mình, kể cả khi đã trở thành một tỉ phú, nó cho phép những người thuộc thế hệ vàng và con cái họ làm điều tương tự.
“Một hôm, sau khi tan học, cô giáo đưa cho tôi một quyển bài tập toán và nói ‘Cô muốn em mang nó về nhà và làm’. Bạn bè không ngừng thúc giục ông tiến hành phẫu thuật và hóa trị. Không có chi tiết nào quá nhỏ.
“Tôi nghĩ Steve muốn biết Apple có thể cứu được hay không,” Fred Anderson nói. Jobs cảm thấy anh chàng này đáng giá và trả lời thù lao không thành vấn đề. ” Cha cô, người đặc biệt sùng tín chế độ ăn kiêng, thì khó tính hơn khi chọn đò ăn.
“Tôi đã đọc về xét nghiệm DNA, và tôi vui vẻ làm điều đó để khiến mọi chuyện tốt đẹp. “Đó là cách của tôi để chắc chắn rằng Laurene không bác bỏ kế hoạch”, Jobs nói đùa. ông khuyên: “Đừng cúp đuôi mà đi vào buổi họp báo.
Một cuộc thử thách quan trọng lại diễn ra khi Atkinson quyết định rằng màn hình máy tính sẽ có nền trắng thay vì màn hình tối như trước. Oyama sau đó cho biết: “Mặc dù Steve đã không phác ra bất cứ đường nét nào, nhưng ý tưởng và cảm hứng của anh ấy làm cho thiết kế được như ngày nay. Trong một buổi trình diễn công nghệ, Jobs đến muộn, ông ngồi không yên một lúc rồi quyết định ngắt giữa chừng bài thuyết trình của nhóm kỹ sư với một câu nói có phần lỗ mãng: “Cảm ơn”.
Markkula đưa họ đến chỗ một thự may ở San Fransisco để may những bộ đò 3 mảnh trông khá dị hợm, trông họ như những đứa trẻ mặc vest. Một số người muốn được tự do sử dụng hệ thống mở và có nhiều lựa chọn đối với phần cứng hơn, trong khi những người khác rõ ràng lại thích sự kiểm soát và tích hợp chặt chẽ của Apple - đồng nghĩa với việc sản phẩm có giao diện đơn giản, tuổi đời pin cao, tính thân thiện với người dùng và sử dụng nội dung dễ dàng hơn. ABDULFATTAH “JOHN” JANDALI.
Như một chiến binh phạm thương, ông lui vào văn phòng Eisenstat và yêu cầu nhà tư vấn của công ty cho mình quá giang. “Đừng hòng” - ông nói đoạn ròi ra khỏi phòng. Gates thực hiện theo không một lời phàn nàn.
Vậy là ông rời Hawaii. ông ấy đã nghe bản thứ hai. Nhưng chỉ có Apple làm tất cả những thứ đó.