"Tôi đã nhận thấy rằng muốn cho tội nhân hợp tác với và trở lại con đường lương thiện thì khen những sự gắng sức của họ, có hiệu quả hơn là rầy, phạt họ". Hôm sau tôi gặp anh, vẻ mặt buồn tẻ nhưng có vẻ sẵn sàng để tự bào chữa. Gởi bức thư này đi, dù ta có hả giận chút đỉnh, nhưng Meade sẽ trách lại ta, sinh ra bất hoà, oán giận, mất lòng tự tín của ông ta đi, và biết đâu ông chẳng từ chức nữa".
Mười lăm năm trước, có lẽ tôi cũng như vậy, khi đọc một câu như vậy. Đàn bà trong ngày sinh nhật và những ngày kỷ niệm vui tươi của họ lắm. Lần sau trở lại nghe ông ta tiếp tục cuộc diễn thuyết giông tố của ông.
Thiệt tình bạn cũng chẳng cần đọc sách này mới biết cách đắc nhân tâm. Mà hồi ấy tôi cần có bài học đó vô cùng. Ông Grammond đá mạnh vào chân tôi ở dưới bàn làm hiệu, rồi tuyên bố: "Anh Dale, anh lầm rồi; ông nói đúng.
Rồi hãng dùng phương pháp này để thâu những số tiền đó. Thịt thì dai, khoai thì nát. Nhưng Dorothy Dix nghĩ khác.
Cho nên cha kéo, con đẩy. Đừng tỏ ý kiến của mình ra nữa, trái lại nên hỏi ý kiến của y. Khi hành động, suy tính, người ta chỉ nhớ tới nguyên do thiệt.
Có? Ông bà thiệt gặp may tôi muốn được như ông bà lắm. Thành thật gắng sức xét theo quan điểm của người. Vậy muốn thay đổi thái độ của người khác mà không làm cho họ phật ý, giận dữ, bạn phải theo quy tắc thứ ba sau này:
Dyke, một nhà chuyên môn có danh nhất về nghề bán hàng ở Mỹ. Overstreet, không ngài nào dạy được cho nó một chút nghệ thuật làm đẹp lòng người. Khi tôi kể lại chuyện đó, một người học trò tôi hỏi: "Nhưng ông muốn cầu người đó điều chi?".
Xí nghiệp đó vừa có nhiều khách hàng, vừa được tin cậy. rồi các ông lại đây cho tôi biết kết quả ra sao". Dyke, một nhà chuyên môn có danh nhất về nghề bán hàng ở Mỹ.
Năm 1922, ở Californie có một thanh niên nghèo khổ, sống với vợ. Tôi cảm ơn họ và yêu cầu họ gắng sức một lần cuối cùng nữa. Số đó còn dưới sự thực, vì tất cả sự thành công lạ lùng của ông đều nhờ tâm tính ông, duyên kín của ông.
Họ không oán hờn gì hết, họ không cho rằng họ bị chúng tôi phản. Ông ấy thấy rõ như vậy và điều đó làm cho ông vui là lẽ tự nhiên. Bây giờ nhìn con nằm trong giường nhỏ của con, mỏi mệt, trơ trọi, cha biết rõ rằng con chỉ là một em bé.